Số 45 Phố Thanh Nhàn, Phường Thanh Nhàn, Hai Bà trưng, Hà Nội

0912.934.353

daycatmayngocmai@gmail.com

Copyright © 2016 Ngọc Mai Fashion - All rights reserved

 Phòng trọ đêm 15 tháng 10 năm 2010
Thầy kính yêu của con
Thầy ơi, nay là ngày vui mà sao con lại buồn đến thế. Bây giờ đã 2 giờ sang rồi mà con không thể ngủ được. Cứ nghĩ đến ngày mai con phải xa thầy là con chỉ biết khóc. Với con thầy không nhữ là một người thầy nghiêm khắc tận tình, mà thầy như một người mẹ lo cho chúng con phải học tử tế. Có những lúc thầy còn như một người bạn để con chút bầu tâm sự.
Thầy ơi bây giờ con ước gi mình học ngu một chút để con được ở bên thầy thêm một thời gian ngắn nữa. Con thật may mắn vì con được gặp thầy. Nhưng giờ con lại thật đau khổ vì phải chia tay thầy. Dù con có viết dài hàng trăm tờ giấy này con cũng không hết tâm sự và buồn được. Thầy có biết không từ ngày gặp thầy cả nhóm con như được sống một cuộc sống khác vậy. Nhất là mỗi lần gặp chuyện gi con buồn, con bế tắc thì thầy lại là người mở lối cho con. Những lời thầy khuyên như thầy hiểu hết con đang suy nghĩ gì và làm gì. Con có một đêm ôm tay thầy ngủ, kỉ niệm đó, những phút giây đó con sẽ không bao giờ quên. Hôm nay trong tiệc chia tay con muốn đứng lên để cảm ơn thầy, muốn nói rất nhiều nhưng con sợ con không kìm chế được sẽ khóc to thì cả nhà mất vui, con sợ nhất là những phút giây này. Sao thầy không mắng hay làm điều gi quá đáng một chút để cho con có cơ hội ghét thầy, để con không phải khổ như lúc này. Con cứ nghĩ mãi tại sao trên đời lại có người phụ nữ tốt như vậy, làm được nhiều việc như vậy, để lại cho học trò nhiều kí ức đẹp như vậy. Nếu như một người phụ nữ làm cho nhiều người nhớ đến mà những người đó lại là nam thì đó được gọi là có duyên, còn đây thầy lại để lại cho các học trò là nữ thì phải là thầy quá tốt và cách cư xử của thầy sao giỏi đến thế. Có những buổi phải thấy thầy dỗ học sinh, phải nhường học sinh , nhìn thầy như vậy con thấy khâm phục và rất thương thầy. Thầy ơi rồi mai đây, ngày mai xa thầy con sẽ về nơi xa lắc trong cuộc sống sẽ có bế tắc con biết tâm sự cùng ai đây. Vẫn biết thời nay có điện thoại nhưng con không thích bằng được ngồi bên thầy được thầy đưa tay lên đầu con an ủi bảo làm thế này làm thế kia. Con cứ và cảm thấy số con thầy ạ, trừ tình cảm ruột thịt hay gia đình con, còn tình yêu và tình thương mà con có được ở bên ngoài thì con lại phải rời xa. Sao lại như thế này. Con cứ hoang mang lo lắng như mất một cái gì đớ, cảm giác này làm con khổ quá. Nếu ngày tới con về nhà mà mang tâm trạng này về thì chắc chồng con sẽ nói con có bồ nên bây giờ phải xa bồ về nhà cứ ngẩn ngơ. Ai sẽ tin là con nhớ thầy không? Lúc đó mà bị chồng đuổi đi là con bắt đền thầy đấy hihiii.
Có một điều con muốn thú thật với thầy vì con đã đi ngược lời thầy khuyên con sẽ thú thật trong tin nhắn thôi.
Thầy ơi con không biết nói thế nào cho hết buồn và hết nhớ thầy đây. Con cảm ơn ông trời đã cho con được gặp thầy. Con sẽ luôn luôn cầu chúc cho thầy có một sức khỏe thật tốt và luôn luôn trẻ đẹp để thầy sẽ luôn dạy và tạo hướng đi cho các học trò đến với thầy một hướng đi đầy hi vọng bước đi trong cuộc sống điển hình là con. Thầy ơi con hứa với thầy con sẽ cố gắng không phụ công dạy dỗ bấy lâu.
Thầy ơi thầy đừng bao giờ quên mất con thầy nhé. CÔ học tròi yếu đuối hay chút hết tâm sự buồn cho thầy. Thầy đừng quên con thầy nhé.
Con- cô học trò bị thầy mắng nhỏ thôi mà cứ đứng để khóc để thầy phải gọi điện dỗ dành’Phùng Thị Nhưng-Sơn La

---------------------------------------------

Cùng chuyên mục :

Xem thêm :